Khi nói về lịch sử World Cup, không thể không nhắc đến Brazil và Đức. Đây không chỉ là hai trong số những quốc gia thành công nhất; họ là hai triết lý bóng đá đã khắc sâu vào lịch sử giải đấu. Brazil với năm ngôi sao, Đức với bốn ngôi sao. Thành tích đối đầu của họ tại World Cup đáng ngạc nhiên là khá ít, xét về sự thống trị của họ, nhưng những trận đấu mà họ đã chơi thực sự là những trận đấu mang tính lịch sử.
Lần gặp nhau đầu tiên tại World Cup của họ không diễn ra cho đến trận chung kết năm 2002 tại Yokohama. Brazil, được dẫn dắt bởi R9, Ronaldo Nazário, đối đầu với một đội tuyển Đức được chỉ huy bởi Oliver Kahn trong khung thành. Ronaldo, người đã phải vật lộn với chấn thương trong nhiều năm, đã ghi cả hai bàn thắng trong chiến thắng 2-0, giúp Brazil giành chức vô địch thứ năm. Kahn, mặc dù có một giải đấu xuất sắc, đã mắc một sai lầm hiếm hoi ở bàn thắng đầu tiên, để bóng bật ra từ cú sút của Rivaldo ngay trước mặt Ronaldo. Trận đấu đó là một màn trình diễn đỉnh cao của sự chuộc lỗi cho Ronaldo, người đã kết thúc giải đấu với tám bàn thắng.
Một đêm ở Belo Horizonte
Sau đó là ngày 8 tháng 7 năm 2014. Belo Horizonte. Sân Mineirão. Brazil, đội chủ nhà, không có ngôi sao Neymar, phải ngồi ngoài vì chấn thương đốt sống, và đội trưởng Thiago Silva, bị treo giò. Đức, một cỗ máy được vận hành trơn tru dưới thời Joachim Löw, không hề khoan nhượng. Thomas Müller mở tỷ số ở phút 11. Miroslav Klose đã làm nên lịch sử ở phút 23, trở thành cầu thủ ghi bàn nhiều nhất mọi thời đại tại World Cup với bàn thắng thứ 16, vượt qua chính Ronaldo. Toni Kroos ghi hai bàn trong hai phút, phút 24 và 26. Sami Khedira ghi thêm một bàn nữa ở phút 29. Tỷ số là 5-0 khi hiệp một kết thúc.
Hiệp hai không mang lại nhiều sự thay đổi. André Schürrle vào sân từ băng ghế dự bị và ghi hai bàn ở phút 69 và 79, nâng tỷ số lên 7-0. Oscar gỡ lại một bàn cho Brazil ở phút 90, nhưng đó chỉ là một chi tiết nhỏ. Tỷ số 7-1 vẫn là tỷ số thua đậm nhất của Brazil trong một trận đấu World Cup và là trận bán kết có tỷ số cách biệt lớn nhất trong lịch sử giải đấu. Đội tuyển Đức đó sau đó đã giành cúp, đánh bại Argentina 1-0 trong trận chung kết.
Thực tế, trận bán kết năm 2014 không chỉ là một thất bại; đó là một chấn thương quốc gia đối với Brazil. Những vết sẹo tâm lý rất sâu sắc. Nó phơi bày sự ngây thơ về chiến thuật của đội bóng của Luiz Felipe Scolari, người đã quá phụ thuộc vào sự xuất sắc của cá nhân và thiếu một cấu trúc phòng ngự gắn kết khi không có Silva. Ngược lại, Đức đã chơi với hiệu quả lâm sàng, khai thác mọi điểm yếu. Họ hoàn thành 582 đường chuyền so với 378 của Brazil, thể hiện sự kiểm soát của họ.
Di sản chiến thuật và những cầu thủ chủ chốt
Hai trận đấu này mang đến một sự tương phản hấp dẫn. Năm 2002, 'ba R' của Brazil – Ronaldo, Rivaldo và Ronaldinho – đã mang đến sự thiên tài cá nhân mà Đức, bất chấp sức mạnh tổ chức của mình, không thể kiềm chế. Phong cách di chuyển và dứt điểm của Ronaldo đơn giản là quá xuất sắc. Nhanh chóng đến năm 2014, hệ thống tập thể, linh hoạt của Đức, với những cầu thủ như Kroos, Mesut Özil và Philipp Lahm, đã phá hủy một đội bóng Brazil sụp đổ dưới áp lực. Kroos có tỷ lệ chuyền bóng chính xác 93% trong trận đấu đó, một bằng chứng về sự kiểm soát của Đức.
Vấn đề là, cả hai quốc gia đã phát triển kể từ đó, nhưng bản sắc cốt lõi của họ vẫn tồn tại. Brazil vẫn tìm kiếm sự tinh tế của 'joga bonito', thường được xây dựng xung quanh một siêu sao như Neymar. Đức, mặc dù có thể không còn thống trị như năm 2014, vẫn duy trì danh tiếng về kỷ luật chiến thuật và tinh thần thi đấu lớn. Những khó khăn gần đây của họ trong các giải đấu lớn, như việc bị loại sớm khỏi World Cup 2018 và 2022, không xóa bỏ sức mạnh lịch sử của họ. Đội hình Đức năm 2014 có độ tuổi trung bình là 26,3 tuổi, một sự pha trộn hoàn hảo giữa kinh nghiệm và năng lượng trẻ trung.
Quan điểm gây tranh cãi của tôi? Brazil, với tất cả tài năng tấn công của mình, thường gặp khó khăn trong việc tìm kiếm sự cân bằng phù hợp giữa sự xuất sắc cá nhân và cấu trúc đội hình khi đối đầu với các đối thủ hàng đầu châu Âu. Họ chưa đánh bại một đội bóng châu Âu nào ở vòng loại trực tiếp World Cup kể từ năm 2002. Ngược lại, Đức đôi khi suy nghĩ quá nhiều về cách tiếp cận chiến thuật của mình, dẫn đến sự cứng nhắc, nhưng sức mạnh cơ bản của họ trong các giải đấu là không thể phủ nhận.
Nhìn vào bối cảnh lịch sử, bất kỳ cuộc đụng độ nào trong tương lai giữa hai gã khổng lồ này sẽ không chỉ là về ba điểm. Đó là về di sản. Đó là về sự chuộc lỗi cho Brazil, và sự tái khẳng định sức mạnh cho Đức. Ký ức về trận thua 7-1 vẫn còn ám ảnh, nhưng hình ảnh Ronaldo nâng cúp năm 2002 cũng vậy. Chương tiếp theo chắc chắn sẽ hấp dẫn không kém.
Tôi dự đoán rằng lần tới khi hai đội này đối đầu nhau tại một kỳ World Cup, Brazil sẽ chơi với một cách tiếp cận thực dụng và phòng ngự chắc chắn hơn nhiều, quyết tâm tránh một sự sỉ nhục lịch sử khác, có thể hy sinh một số tự do tấn công để đổi lấy sự vững chắc.
Chúng tôi sử dụng cookie cho mục đích phân tích và quảng cáo. Bằng cách tiếp tục, bạn đồng ý với Chính sách quyền riêng tư của chúng tôi.